|
Chuyện
chưa biết về một cuộc giải cứu con tin
| ||
Mặc dù đối tượng cực kỳ hung hãn và có lắm thủ đoạn, nhưng Cảnh sát Hình sự Hà Nội, Công an quận Tây Hồ và được sự hợp đồng tác chiến chặt chẽ của Công an Lạng Sơn, đã thực hiện được cuộc giải cứu mà kết quả là "không thể đẹp hơn thế". Gã có dáng người cao lòng khòng, khuôn mặt lưỡi cày, đôi môi mỏng quẹt luôn mím chặt; đôi mắt nhỏ, hẹp và khi nói chuyện với ai thì cứ hay nhìn trộm... Mà người ta bảo những kẻ có tướng mạo như vậy, thường là có tâm địa chẳng ra gì. Với ai thì không biết, nhưng với gã, nhận xét đó xem ra... quá chuẩn. Gã quê gốc ở huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình, nhưng gia đình sinh cơ lập nghiệp ở Thái Nguyên. Gã sinh năm 1972 và trong một gia đình tử tế. Mẹ là giáo viên, bố là công nhân Nhà máy Gang thép Thái Nguyên. Hồi nhỏ, gã là đứa trẻ có sức khỏe không tốt bởi vì mẹ gã sinh khó, phải dùng thủ thuật mới lấy được gã ra. Thương con ốm yếu, lại là con trai duy nhất trong nhà, cho nên gã được chiều chuộng từ nhỏ. Tuy gia đình chẳng phải dư dả gì cho lắm, nhưng tất cả những gì gã yêu cầu thì đều được bố mẹ đáp ứng. Học hết lớp 12, gã thi đại học không đỗ, thế là bố mẹ phải xin cho đi học công nhân kỹ thuật. Học xong, bố mẹ chạy vạy xin cho gã vào làm trong một công ty liên doanh thép Posco tại Hải Phòng. Nhưng bản tính thích chơi bời, làm công nhân ở liên doanh thì gã chê lương ít, cho nên cuối năm 1994 gã bỏ về nhà. Thương con sống vất vưởng và cũng sợ gã theo đám bạn bè du thủ du thực rồi sa vào nghiện ngập thì chết, nên bố mẹ gã bấm bụng nhặt nhạnh tiền nong, mở cho gã một quán karaoke mang tên Minh Hoàng. Nhưng do tính nết cục cằn, hơi tý là dọa "thượng cẳng chân hạ cẳng tay" với cả các "thượng đế" nên quán chả có mấy khách. Mà đâu chỉ có dùng chân tay, có lần gã còn dùng cả dao chém đứt gân tay của một "thượng đế" và đã bị Công an Thái Nguyên bắt giam 4 tháng. Để gã khỏi bị truy tố, bố mẹ gã đã phải bỏ ra khá nhiều tiền đền cho vị "thượng đế" kia. Kiếm được đồng nào, gã tiêu sạch, đã thế, gã lại mắc cái bệnh "mít-tơ-oai", thích ăn diện, đi xe máy đẹp để làm vừa lòng người yêu... Năm 1997, quán Minh Hoàng phải đóng cửa vì nợ nần. Chán đời, gã đi học tiếng Nhật tại Nhà Văn hóa tỉnh. Nhưng cũng chỉ được vài tháng là hắn lại bỏ. Tuy vậy, trong thời gian đi học, gã cũng tỏ ra là người hoạt ngôn và có chút năng khiếu ngoại ngữ. Tháng 11/1998, trong một lần cãi nhau với bố, gã như lên cơn điên, đập phá gần như hết sạch đồ đạc trong nhà, kể cả chiếc tivi. Sau cuộc đấy, gã bỏ về Hà Nội và sống dặt dẹo nhờ cô em gái làm nghề thợ may ở xóm Tó, xã Nhân Chính. Nhưng chưa hết, tháng 2/1999, hết tiền, gã lại mò về sống với bố mẹ. Nhưng cũng chỉ được vài ngày, gã lại dùng dao chém anh Nguyễn Trọng Hải và lại để trốn công an, gã chuồn về Hà Nội. Tại Hà Nội gã sống dựa vào cô em gái. Nhưng gã còn cả gan làm giả thẻ quân nhân với chức vụ "tiểu đội phó" và là lính Trung đoàn Phòng không, đóng quân tại Cao Bằng. Gã làm chiếc thẻ cũng rất đơn giản là lấy một văn bản có dấu của UBND phường Tân Thành rồi cắt dán vào tấm thẻ do gã... chế tạo. Chả hiểu thế nào mà gã lại lò dò đến được Công ty TNHH Thái Bình Dương ở 21 phố Lý Nam Đế và xin làm công nhân. Thái Bình Dương là một công ty chuyên làm các dịch vụ như vệ sinh nhà cửa và một số ngành nghề khác. Thời điểm này, đây là một công ty làm ăn có uy tín, và vì thế mới được Ban quản lý làng văn hóa Việt - Nhật ký hợp đồng lau cửa kính khu chung cư 10 tầng. Thủ tục tuyển người của Công ty Thái Bình Dương rất chặt chẽ, nhưng vì gã dùng giấy tờ giả là quân nhân, lại từ Cao Bằng về, cho nên công ty đã đồng ý cho gã vào làm việc mà bỏ qua khâu xác minh lý lịch.
Số là mọi người thấy gã đi làm, có lúc mặc nguyên bộ quân phục và đeo hàm... thượng úy; rồi gã hay nói linh tinh và hãi nhất là hơi tý gã chửi bới, đe dọa người khác... Anh em cho rằng thần kinh gã "có vấn đề". Và cũng chỉ đi làm được ba ngày, gã báo đánh mất thẻ ra vào làng Việt - Nhật. Tổ trưởng Phạm Bằng Anh phải đứng ra bảo lãnh với bảo vệ làng Việt - Nhật để cho gã được ra vào cổng. Nhưng hai ngày sau, gã lại thông báo là đã tìm thấy thẻ ở... toalét. Không thể để một gã có sẵn máu côn đồ làm việc, ngày 31/3 - nghĩa là sau 9 ngày đi làm - Công ty Thái Bình Dương đã cho gã ăn... "xôi xéo"!. |
* * *
Đi
phụ lau kính ở làng Việt - Nhật, thấy nơi đây toàn người nước ngoài giàu có, gã
đã nảy sinh ý định cướp tài sản của những người Nhật ở đây. Trong lúc những
công nhân khác chăm chỉ làm việc thì gã để ý quan sát đường đi lối lại cũng như
cách bảo vệ của nhân viên. Gã để ý thấy bất cứ ai đi xe máy vào làng Việt - Nhật,
nếu là người lạ, thì sẽ bị chặn lại, hỏi giấy tờ rất cẩn thận. Nhưng xe taxi
thì lại không bị kiểm soát.
Và
cũng chỉ vài ngày làm tại đây, rồi hàng ngày đi bộ từ tầng 1 lên tầng 10,
gã đã kịp ghi nhớ vào óc mình căn phòng T42 mà chủ nhà là một cặp vợ chồng người
Nhật, có đứa con nhỏ mới 7 tháng tuổi và một phụ nữ Việt Nam phục vụ. Gã cũng để
ý thấy mấy ngày liền, cứ vào khoảng hơn 10h là người phụ nữ Nhật lại đi từ đâu
về... "Chắc là về cho con bú" - gã nghĩ như vậy. Sau khi bị đuổi việc,
tự nhiên trong gã nảy sinh ra ý nghĩ làm thế nào để kiếm được tiền từ căn phòng
T42 này.
Gã
đi ra hiệu cho thuê băng đĩa và thuê hai cuốn phim về bắt cóc, tống tiền của Mỹ
mang về xem. Suốt một tuần liền, gã xem đi, xem lại hàng chục lần và nghiền ngẫm
từng chi tiết... Và những tình tiết hư cấu của bộ phim đã giúp gã hình thành
trong đầu một kế hoạch cướp tài sản tại căn phòng T42.
8h30'
ngày 20/4/1999, gã - Nguyễn Hoàng Tuấn - lấy con dao Thái Lan loại dùng để thái
thịt mà gã đã mua trước đó vài tháng cùng với một chiếc thớt. Gã bỏ con dao vào
một chiếc cặp giả da rồi nhét một chiếc kìm và chiếc tuốc-nơ-vít vào túi quần,
gã ra vẫy xe taxi đến làng văn hóa Việt - Nhật.
Đúng
như gã tính toán, nhờ chiếc xe taxi mà gã qua được cổng bảo vệ một cách trót lọt.
Gã bảo lái xe đỗ trước sảnh tòa nhà rồi bảo lái xe cứ nổ máy chờ sẵn ở đó. Gã
đàng hoàng bấm cầu thang máy rồi đến thẳng phòng T42, bấm chuông...
Chủ
căn buồng T42 là một cặp vợ chồng người Nhật Bản... Ông chồng là chuyên viên
của Quỹ Hợp tác kinh tế hải ngoại Nhật Bản (OECF) ở Việt Nam. Ông đến Việt Nam vào
tháng 10/1998 và 3 tháng sau thì bà vợ tên là Sugimoto Reiko sang Việt Nam cùng
cậu con trai Sugimoto Torahiko. Căn phòng T42 mà ông bà đang ở cũng mới chỉ
thuê từ tháng 3/2009. Người được ông bà thuê phục vụ là chị Nguyễn Thị Thúy
Nhung.
Có
tiếng chuông gọi cửa. Chị Nhung ra mở cửa và thấy một thanh niên mặc áo kẻ sọc
to đứng ngoài cửa. Không chờ chị hỏi, gã đã mau mắn nói rằng, gã là công nhân sửa
chữa điện, điều hòa nhiệt độ, được cử đến kiểm tra chiếc điều hòa nhãn hiệu
General. Chị Nhung ngơ ngác và thấy lạ vì chiếc điều hòa nhiệt độ vẫn chạy rất
tốt, có ai bảo sửa gì đâu. Nhưng cũng chẳng cần chờ chị đồng ý hay không, gã
vào nhà và lấy một chiếc ghế, đứng lên đo, rồi mở nắp điều hòa ra... kiểm tra.
Được mấy phút thì gã bảo: "Không có vấn đề gì" rồi điềm nhiên ra
phòng khách ngồi chờ, với lý do: "Chờ bà chủ về để ký biên bản".
Sáng
hôm đó, bà Reiko có việc ở Sứ quán Australia.
Khi đi, bà mang cả con trai Torahiko theo. Xong việc, bà trở về nhà bằng xe
riêng của gia đình.
Vừa
lên đến phòng thì chị Nhung ra mở cửa và nói ngay bằng tiếng Việt: "Thợ điện
Hà Nội". Bà Reiko chả hiểu gì cả vì tiếng Việt thì bà không biết, còn người
phục vụ thì lại quên không dùng tiếng Anh. Bà vào nhà và thấy một thanh niên
đang ngắm nghía chiếc điều hòa nhiệt độ. Bà không hiểu tại sao lại có chuyện sửa
điều hòa nhiệt độ đột ngột, không báo trước thế này.
Theo
lệ thường, mỗi khi trong gia đình có sự trục trặc về các thiết bị điện, nước,
chủ nhà phải báo cho Ban Quản lý Làng văn hóa Việt - Nhật (COCO), rồi sau đó
COCO sẽ cho thợ đến sửa chữa. Nhưng việc sửa chữa đó phải được thông báo trước
và có ngày giờ cụ thể. Bà Reiko nói với gã rằng, bà không được văn phòng COCO thông
báo về sự có mặt của anh ta. Gã nhanh nhảu nói lại rằng gã ở trong tổ thợ điện,
đang đi kiểm tra lại toàn bộ hệ thống điện của tòa nhà. Thế rồi gã lại hỏi bà bằng...
tiếng Nhật là cháu bé đã được mấy tháng tuổi? Bà Reiko thấy hơi vui vui vì có một
anh công nhân "biết" tiếng Nhật.
Nhưng
cái sự "vui" đó chẳng kéo dài được lâu vì đúng lúc bà pha sữa cho con
trai thì "gã thợ điện" lại ra ngắt cầu dao, làm cả căn phòng mất điện.
Bà Reiko nghiêm mặt, yêu cầu anh ta đóng cầu dao. Rồi gã lại hỏi chuyện bà Reiko
bằng tiếng Nhật rằng bà có biết tiếng Anh, tiếng Hàn Quốc không, rồi cháu bé
kia là trai hay là gái... Bà Reiko cho con ăn xong liền bảo gã đưa biên bản
làm việc để bà ký. Gã mở cặp lấy ra tờ giấy mà chỉ liếc nhìn qua cũng biết đó
là thứ giấy lộn.
Đến
phút này thì bà Reiko nghi ngờ gã thợ điện này thực sự. Bà liền nhấc điện thoại,
gọi xuống Văn phòng COCO... Nhưng
bà chưa kịp bấm số máy thì gã đã xông đến, giằng máy đập xuống... Thế rồi nhanh
như chớp, gã lao đến nhấc bổng cháu Torahiko lên và lấy ngay con dao Thái Lan để
trong cặp ra dí vào cổ cháu bé.
Bà
Reiko hoảng hồn vội cuống quýt van xin gã. Rồi bà bảo gã muốn gì cũng được,
nhưng hãy trả lại con trai cho bà. Gã dí con dao vào cổ đứa bé rồi hét lên là
phải đưa cho gã 3.000 đôla. Bà Reiko mở túi lục lọi hồi lâu nhưng cũng chỉ còn
200 đôla, nhưng là tiền lẻ. Nhìn thấy quá ít tiền, gã gầm lên tức tối và bắt bà
mở két. Bà Reiko vội vàng mở két. Gã vẫn bế đứa bé và thò tay vào két khoắng,
được thứ gì, hắn ném luôn ra ghế. Những thứ mà hắn lấy được trong két có một mớ
tiền yên, 2 chiếc nhẫn và 1 chiếc vòng cổ bằng ngọc trai. Đúng lúc này, chị
Nhung mở được cửa và lao xuống tầng 1 hô hoán bị cướp. Lúc đó là 10h45' ngày
20/4/1999.
*
* *
Sau khi được báo cáo về vụ bắt cóc con
tin xảy ra ở Làng Việt Nhật, Thiếu tướng Phạm Chuyên ra lệnh qua điện thoại:
"Tuyệt đối không được nổ súng, bằng mọi cách đưa đối tượng ra khỏi làng Việt
- Nhật, dồn nó về phía hồ. Báo ngay cho đồng chí Nguyễn Đức Nhanh"...
Trung
tá Nguyễn Như Ý, bây giờ là Đội phó Đội Chính trị của Công an quận Tây Hồ nhưng
vào thời điểm xảy ra vụ án thì anh đang là Phó Công an phường Thụy Khuê. Nếu
Công an Hà Nội muốn tìm một cán bộ nào công tác ở Công an phường lâu nhất thì
có lẽ không mấy ai có thể vượt qua Trung tá Nguyễn Như Ý bởi anh đã ở Công an
phường tính cho đến lúc xảy ra vụ án là 24 năm 4 tháng.
Cuối
năm 1975, học xong Trung cấp Cảnh sát, anh về làm cảnh sát khu vực ở Đồn Công
an 33. Đến năm 1979, khi thành lập phường thì anh cũng là cảnh sát khu vực ở
đây và lúc này, Đồn 33 đã đổi thành Công an phường Thụy Khuê.
Nói
không ngoa thì Nguyễn Như Ý thuộc địa bàn phường Thụy Khuê đến từng hòn gạch
lát đường. Còn đối với cán bộ, chiến sĩ (CBCS) trong phường thì anh thuộc đến độ
nghe bước chân ngoài cửa đã biết đó là ai. Ý cũng không thể nhớ được đã đi dự
bao đám cưới, rồi những cuộc mừng con cháu đầy tháng, đầy năm, mừng thượng
thọ... ở phường Thụy Khuê và tất nhiên với rất nhiều người ở phường thì anh thuộc
lý lịch của họ đến 3 đời mà không cần giở sổ.
Sáng
hôm ấy, Ý đang đi học lớp Đại học Cảnh sát tại chức vì được thảo luận tổ cho
nên hơn 10 giờ các anh đã về. Vừa phóng xe máy vào đến sân Công an phường thì cảnh
sát khu vực Nguyễn Trọng Trúc đang làm nhiệm vụ trực ban thay một người khác hốt
hoảng chạy ra: "Anh ơi! Có vụ bắt cóc trẻ con ở làng Việt - Nhật. Đối tượng
có vũ khí”. Ý hỏi ngay: "Ai báo? Điện thoại còn không?". Trúc đáp:
"Còn anh ạ, bảo vệ làng Việt - Nhật thông báo”.
Ý
chạy vào phòng trực ban nói chuyện điện thoại với bảo vệ. Anh Đội trưởng Đội Bảo
vệ làng Việt - Nhật cho biết, ở nhà T42 nhà 9 tầng lục giác có một vụ bắt cóc
cháu bé là con một cặp vợ chồng người Nhật đang công tác ở Việt Nam thuê
phòng. Đối tượng có vũ khí nhưng không biết là vũ khí loại gì. Ý nói ngắn gọn:
"Tôi yêu cầu anh cho đóng tất cả các cổng ra vào tại làng Việt - Nhật,
không ai được vào và cũng không cho ai ra khỏi cổng lúc này". Rồi Ý chạy
vào phòng, mở tủ, lấy khẩu súng ngắn K54 giắt vào thắt lưng, ra sân hô tất cả
anh em sang làng Việt - Nhật.
Từ
trụ sở Công an phường Thụy Khuê sang làng Việt - Nhật chỉ hơn 100m. Làng Việt -
Nhật, vào thời điểm này là khu sang trọng và đẹp bậc nhất ở quận Tây Hồ. Xưa
kia, đây là nơi Công ty Công viên trồng hoa, cây cảnh cho toàn thành phố. Đến
năm 1995, một công ty của Nhật đã tới và liên doanh xây dựng Làng văn hóa Việt
- Nhật. Vào thời điểm xảy ra vụ cướp và bắt con tin thì trong làng cũng mới chỉ
có chưa đầy 50 người Nhật thuê nhà ở đây. Họ đều là những chuyên gia của một số
cơ quan, tổ chức và công ty của Nhật đang có mặt tại Việt Nam.
Nguyễn
Như Ý bảo Nguyễn Trọng Trúc thông báo ngay cho đồng chí Nguyễn Phúc Quang, Trưởng
Công an quận Tây Hồ rồi anh em chạy sang làng Việt - Nhật.
![]() |
|
Trung tá Nguyễn Như Ý (bên trái) và Trung tá Nguyễn Hữu Biên (ảnh chụp
tháng 3/2009).
|
Chỉ
không đến 10 phút sau tất cả cảnh sát hình sự, cảnh sát khu vực của Công an phường
Thụy Khuê đã có mặt ở làng Việt - Nhật. Khi tới cổng, Ý yêu cầu nhân viên bảo vệ
phong tỏa hết các ngõ ngách còn anh em công an vây quanh khu nhà lục giác. Ý
yêu cầu một nhân viên bảo vệ đưa anh lên tầng 4, vừa lên đến sảnh tầng 4 thì đã
thấy đối tượng xuất hiện ngay ngoài cửa. Tay trái quắp đứa bé áp vào
bụng mình, tay phải cầm con dao Thái Lan áp vào cổ đứa bé. Còn đứa bé khóc ngằn
ngặt vừa là bị đói sữa, vừa là bị bế trong tư thế quái gở và lại lạ hơi người.
Nhìn
thấy Ý mặc cảnh phục, gã gào lên: "Chúng bay dẹp ra cho tao đi". Ý
giơ hai tay, như thể để cho gã thấy mình không có vũ khí, rồi anh điềm
tĩnh bảo gã: "Anh cứ bình tĩnh, nếu có yêu cầu gì cứ nói, chúng ta sẽ cùng
thương lượng". Gã trợn mắt: "Không có thương lượng gì hết. Nếu chúng
mày không đi xuống, tao sẽ giết thằng bé".
Thấy
gã đang trong cơn kích động, Ý nói: "Thôi được, chúng tôi đi xuống đây.
Nhưng anh cũng xuống rồi chúng ta nói chuyện". Rồi Ý và anh bảo vệ đi giật
lùi xuống cầu thang mắt theo dõi từng nhất cử nhất động của gã. Hai người thì
đi giật lùi, còn gã thì quắp thằng bé đi xuống. Đến hết tầng 1 thì gã đứng
lại ở cửa. Chân phải để lên bậc cầu thang và đặt đứa bé lên đùi. Tay hắn
vẫn lăm lăm con dao gí vào cổ đứa bé...
***
Trung
tá Nguyễn Phúc Quang, Trưởng Công an quận Tây Hồ đang trên đường từ Học viện
Chính trị Phân viện Hà Nội trở về Công an quận. Có tiếng chuông điện thoại di động,
anh nhìn số máy và thấy đó là số máy của trực ban Công an phường Thụy Khuê.
Chưa kịp hỏi người đầu dây là ai thì đã có tiếng nói gấp gáp: "Báo cáo
anh, em là trực ban Công an Thụy Khuê. Ở làng Việt - Nhật xảy ra vụ bắt cóc con
tin là cháu bé người Nhật. Đối tượng có vũ khí!". Trung tá Quang hỏi ngay:
"Chỉ huy Công an phường đâu?". "Báo cáo anh, tất cả sang làng Việt
- Nhật rồi".
Không
hỏi thêm câu nào, Trung tá Quang bảo lái xe cho quay xe về ngay Việt - Nhật.
Quang không cho lái xe bật còi ủ mà chỉ dùng đèn ưu tiên. Chiếc xe chạy như cướp
đường, thậm chí vượt cả đèn đỏ và phóng ngược chiều trên đường Thụy Khuê về
làng Việt - Nhật. Trên ôtô, anh dùng điện thoại di động gọi cho các Phó Công an
quận cùng Trưởng Công an các phường Yên Phụ, phường Bưởi huy động tất cả cảnh
sát hình sự và cảnh sát khu vực, mang theo vũ khí đến làng Việt - Nhật.
===
Biết
Thiếu tướng Phạm Chuyên, Giám đốc Công an Hà Nội đang đi công tác tại TP HCM,
cho nên anh gọi điện báo ngay cho Trung tá Nguyễn Đức Bình, Trưởng phòng Cảnh
sát hình sự rồi mới điện báo cáo Thiếu tướng Phạm Chuyên, Giám đốc Công an TP
Hà Nội. Nhưng lúc này Thiếu tướng Phạm Chuyên đang cùng với đoàn giám sát
pháp luật của TP Hà Nội công tác tại TP HCM. Dự hội nghị vừa xong, Thiếu tướng
Phạm Chuyên đang trên đường về khách sạn.
Nghe
Nguyễn Phúc Quang báo cáo, ông quay lại hỏi một người đi cùng đó là nhà báo Vũ
Hùng, lúc đấy là phóng viên tờ Thời báo Kinh tế Việt Nam: "Làng Việt - Nhật nó ở chỗ
nào hả Hùng?". Hùng nói ngay: "Làng Việt - Nhật ở cạnh Trường Chu Văn
An và từ đấy sang khu Văn phòng Chính phủ chỉ 300m đường chim bay". Không
suy nghĩ thêm một giây, lập tức Thiếu tướng Phạm Chuyên ra lệnh qua điện thoại:
"Tuyệt đối không được nổ súng, bằng mọi cách đưa đối tượng ra khỏi làng Việt
- Nhật, dồn nó về phía hồ. Báo ngay cho đồng chí Nguyễn Đức Nhanh".
Sau
này, khi tổng kết vụ án, mọi người đều khẳng định rằng, đây là một quyết định cực
kỳ thông minh, chính xác của Thiếu tướng Phạm Chuyên. Việc tiêu diệt một đối tượng
bắt cóc con tin để cứu cháu bé ngay tại chỗ không phải là khó bởi cảnh sát hình
sự có đủ các loại vũ khí để có thể vô hiệu hóa được ngay tức khắc hung thủ.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu như có tiếng súng nổ ở một khu vực đặc biệt nhạy cảm
như vậy. Bắn đối tượng chết ngay là việc “dễ” đối với các tay súng của cảnh sát
đặc nhiệm. Nhưng nếu như cháu bé mới hơn 4 tháng tuổi bị rơi xuống hoặc đối tượng
chưa chết ngay mà vẫn đủ thời gian để xuống tay với cháu bé thì hậu quả sẽ là
khôn lường.
Mà
kinh nghiệm cho thấy, trong những vụ đối tượng bắt con tin để khống chế cướp
tài sản hoặc chạy trốn, thì việc cứu con tin bao giờ cũng phải được đặt lên
hàng đầu. Cuộc giải cứu sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu như con tin bị sát hại hoặc
bị thương vong. Còn với đối tượng gây án, có thể chưa bắt được lúc này thì sẽ bắt
được lúc khác, nhất là đối với những kẻ đã xác định được danh tính.
Ra
lệnh xong, Thiếu tướng Phạm Chuyên ngắt máy và bảo lái xe quay ngay về khách sạn.
Không ăn uống gì cả, ông lập tức trưng dụng tất cả điện thoại của những người
xung quanh và bày trước mặt 6 chiếc điện thoại di động, một chiếc để liên lạc với
Đại tá Nguyễn Đức Nhanh, Phó giám đốc phụ trách cảnh sát, một chiếc để liên lạc
với Đại tá Đỗ Kim Tuyến - Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, một chiếc để
liên lạc với Nguyễn Phúc Quang, một chiếc để liên lạc với lãnh đạo Tổng cục Cảnh
sát và một chiếc để liên lạc với Trung tá Nguyễn Đức Bình - Trưởng phòng Cảnh
sát hình sự và một chiếc dự phòng.
Là
người điềm tĩnh, nhưng lúc này, Thiếu tướng Phạm Chuyên cũng cảm thấy
"choáng" bởi lẽ Hà Nội chưa từng bao giờ xảy ra một vụ tương tự như vậy.
Và đối với người lãnh đạo, không gì khó khăn, khổ sở bằng phải chỉ huy một
cuộc giải cứu mà chắc chắn là cực kỳ khó khăn trong lúc phải cách xa hiện trường
hơn ngàn cây số. Tuy vậy, trong lòng ông cũng thấy tự tin bởi vì lúc này, ông
đang có những sĩ quan giúp việc rất bản lĩnh, có trình độ nghiệp vụ cao và có
những CBCS cảnh sát hình sự thiện chiến.
Tự
nhiên ông nhớ lại một vụ giải cứu con tin vô tiền khoáng hậu mà chính ông là
người trực tiếp chỉ huy. Ấy là vào gần cuối năm 1985, trong chiến dịch 135 tấn
công truy quét tội phạm hình sự. Công an Hà Nội truy bắt một đối tượng tên là
Dương Văn Giáp ở Đông Anh. Khi Công an Hà Nội đến bắt anh ta lấy ngay vợ, khi ấy
đang có chửa sắp đến tháng đẻ, làm con tin. Anh ta kề dao vào cổ vợ và đe dọa sẽ
giết vợ ngay, nếu như Công an xông vào.
Trước
tình thế nguy cấp, để bảo vệ con tin, đã có phương án đặt ra là tìm cách tiêu
diệt... Nhưng sau khi nghiên cứu nguyên nhân và hoàn cảnh phạm tội của anh ta,
ông đã quyết định rút quân và mở cho anh ta một con đường thoát là tự ra đầu
thú. Quả nhiên, một ngày sau, Dương Văn Giáp đã ra đầu thú, chịu án phạt tù và
khi trở về, anh trở thành một người làm ăn chí thú, có của ăn, của để. Và tất
nhiên, anh coi ông là ân nhân của gia đình.
Nhưng
đó là trường hợp không giống lần này. Vì cho đến giờ, chưa ai biết đối tượng
tên tuổi là gì? Ở đâu? Nguyên nhân nào khiến gã liều lĩnh bắt cả con tin là người
nước ngoài...? Không biết được những thông tin ấy, thì các biện pháp như thuyết
phục, vận động hắn buông vũ khí là rất khó.
11
giờ 30 phút.
Trung
tá Nguyễn Phúc Quang phóng xe đến làng Việt - Nhật thì đã thấy một bầu không
khí căng thẳng tột độ đang bao trùm tại đây.
Mượn
tạm một phòng bảo vệ, Nguyễn Phúc Quang lập “sở chỉ huy" ngay tại đó. Một mặt,
anh bảo Thiếu tá Nguyễn Trọng Yên, Phó trưởng Công an quận vào tiếp xúc với đối
tượng để làm "hạ hỏa" cái đầu nóng của hắn, một mặt anh nghe mọi người
báo cáo lại tình hình. Những cảnh sát hình sự của Công an quận Tây Hồ
cũng có mặt đông đủ. Lực lượng Công an có mặt tại làng Việt - Nhật lúc này khoảng
hơn 50 người. Trong số những cảnh sát hình sự của Công an quận Tây Hồ có Đại úy
Nguyễn Như Bi, Đội trưởng và Nguyễn Hữu Biên, một cảnh sát hình sự có tiếng là
võ nghệ cao cường bởi anh từng là võ sư...
Thiếu
tá Yên cùng Nguyễn Như Ý và Nguyễn Hữu Biên vào gặp đối tượng. Gã vẫn đứng ở giữa
cầu thang, đứa bé vẫn để trên đùi, tay trái vẫn lăm lăm con dao. Thằng bé sau một
cơn gào khóc có vẻ đã ngấm mệt nên ngủ gà gật. Vừa trông thấy Yên, hắn lại gào
lên: "Nếu chúng bay không để cho tao đi thoát khỏi đây, tao sẽ giết thằng
bé này". Yên lùi ra cách xa hắn khoảng 5m và nói nhẹ nhàng: "Anh cứ
bình tĩnh... Nào, bây giờ anh muốn gì cứ nói. Mà thằng bé đang khát sữa, anh
cho chúng tôi mang sữa cho cháu nhé". Gã nói ngay: "Nó vừa uống sữa rồi...
Chúng mày không phải lo".
Yên
nói: "Anh cứ đưa thằng bé cho chúng tôi, rồi anh muốn gì cũng được".
Lập tức, gã nói ngay: "Thằng kia, đừng tưởng tao ngu. Tao mà thả nó, để
chúng mày bắn chết tao à? Lấy cho tao một chiếc xe ôtô đến đây". Thiếu tá
Yên bảo: "Ôtô thì sẽ có ngay. Chúng tôi sẽ để xe cho anh đi". Dường
như gã đã sắp sẵn một kế hoạch tẩu thoát, cho nên gã nói ngay lập tức: "Mang
chiếc xe đến, tao sẽ lái và đưa mẹ thằng bé này với nó lên xe... Tao sẽ...?".
Gã
nói đến thế rồi chợt ngừng lại, bởi gã chợt nhớ ra là gã không biết lái xe. Mà
đấy là tình tiết của bộ phim Mỹ mà gã đã xem. Gã xem nhiều quá, nên "nhập
vai" và cũng nghĩ là mình biết lái xe. Thiếu tá Yên dặn Ý và Biên ở lại
canh chừng rồi chạy ra báo cáo với Trưởng Công an quận.
Sau
khi nghe Nguyễn Trọng Yên báo cáo lại tình hình và những yêu cầu của gã, Trưởng
Công an quận Nguyễn Phúc Quang suy nghĩ và tính toán: "Nếu để xe cho gã
lái, trên xe lại có hai con tin là người Nhật, ngộ nhỡ hắn quá căng thẳng, lái
xe gây tai nạn, làm tổn hại đến con tin thì không được...". Nghĩ như vậy,
anh bèn chạy vào nói với gã: "Tôi là Trưởng Công an quận Tây Hồ. Chúng tôi
sẽ đáp ứng yêu cầu của anh. Bây giờ như thế này. Xe ôtô thì có ngay, nhưng anh
có biết lái xe không?". Gã nói: "Các ông đưa một chiếc xe taxi và cả
người lái đến đây, tôi sẽ mang thằng bé này đi cùng. Nếu các ông đuổi theo, hoặc
tìm cách bắt tôi, tôi sẽ giết thằng bé”. Nghe hắn nói thế, Nguyễn Phúc Quang thở
hắt ra như trút bớt được gánh nặng bởi như vậy là Công an sẽ có thêm cơ hội
====
Nguyễn Phúc Quang quay ra ngoài và thấy một chiếc taxi nhãn hiệu Daewoo
Cielo mang biển kiểm soát 29K-4561 của hãng Hương Lúa và mang số công ty là
170. Một kế hoạch hình thành chớp nhoáng trong đầu và anh quyết định ngay. Anh
tới chiếc taxi, gọi lái xe ra và ra lệnh trưng dụng luôn chiếc xe.
Người
lái xe ngần ngừ rồi nói phải xin ý kiến Trung tâm. Quang nói dứt khoát: "Anh
không được báo cáo. Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này. Tôi là Trưởng
Công an quận, yêu cầu anh phải chấp hành ngay!". Người lái xe tái mét mặt,
vội vàng đưa chìa khóa xe cho Nguyễn Phúc Quang.
Nhìn
thấy Trần Thanh Sơn, Đội phó Đội Cảnh sát hình sự (CSHS), Quang liền gọi Sơn
vào và giao nhiệm vụ: "Bây giờ đồng chí hãy đóng giả làm lái xe taxi và
đưa đối tượng cùng cháu bé đi theo bất cứ nơi nào mà hắn yêu cầu, còn việc bắt
hắn như thế nào để cứu cháu bé thì chúng tôi sẽ tính toán sau, nhưng trước mắt
là phải đưa hắn ra khỏi khu vực này". Trần Thanh Sơn suy nghĩ giây lát rồi
nói: "Báo cáo anh, em rõ".
Nhưng
khi anh vừa ngồi vào xe thì Nguyễn Phúc Quang lại nhìn thấy Nguyễn Hữu Biên là
CSHS.
Đối
với Nguyễn Hữu Biên, Nguyễn Phúc Quang không hề lạ gì.
Biên
không những là một trinh sát hình sự giỏi nghề mà lại còn là một người nổi tiếng
giỏi võ trong giới CSHS Công an TP Hà Nội. Anh đã từng là võ sư và đi dạy võ ở
một số võ đường. Ngoài ra, Biên còn lái được nhiều loại ôtô, kể cả xe tải
cỡ lớn. Trước kia anh đã từng lái xe cho một đồng chí lãnh đạo của Công an TP
Hà Nội rồi sau này anh về lái xe ở Đội Hậu cần Công an quận Ba Đình. Khi Công
an quận Tây Hồ thành lập, anh được điều về làm CSHS và chuyên đấu tranh với các
loại tội phạm về ma túy.
Nguyễn
Hữu Biên cao lớn, người chắc như một cây gỗ (có lẽ vì thế mà anh mới dám
"sánh duyên" với một vận động viên có tiếng của Đội Bóng chuyền
nữ Bộ Tư lệnh Thông tin). Quang cũng biết rất rõ "nhược điểm" của
Biên, đó là anh không biết uống bia, uống rượu. Chẳng hiểu sao Biên lại nhạy cảm
với rượu bia đến mức độ là ngồi cạnh người uống nhiều rượu anh cũng thấy say và
rồi khắp người ngứa râm ran.
Thế
là Nguyễn Phúc Quang bảo Trần Thanh Sơn xuống xe rồi anh nói với Biên: "Đối
tượng yêu cầu lái xe chở hắn đi chạy trốn. Nó sẽ mang theo cháu bé làm con tin.
Cậu hãy lái xe theo yêu cầu của hắn và nếu như có cơ hội cực kỳ thuận tiện thì
sẽ tấn công hắn giải thoát cho cháu bé ngay trên ôtô. Nhưng phải nhớ một điều,
mình có thể hy sinh nhưng cháu bé phải được cứu thoát. Trước mắt, phải đưa nó
ra khỏi khu vực này, và càng kéo dài thời gian càng tốt. Tôi nói thế cậu hiểu
chứ!".
![]() |
|
Đội trưởng Đội Đặc nhiệm Nguyễn Việt Chức đến bên chiếc xe để thuyết phục
đối tượng.
|
Là
một CSHS dày dạn kinh nghiệm trong các cuộc truy bắt những tên buôn bán ma túy,
nên Biên hiểu ra tình thế và anh chỉ nói gọn lỏn: "Xin thủ trưởng cứ yên
tâm".
Nguyễn
Phúc Quang bảo Biên bỏ hết giấy tờ trong người ra giao cho Đội trưởng Nguyễn
Như Bi rồi anh bảo người lái xe của Hãng taxi Hương Lúa cởi áo ra đổi cho Biên
bởi trên áo đó có in nhãn hiệu Taxi Hương Lúa. Biên có khổ người to lớn nên chiếc
áo của anh lái xe mặc vào cứ chật căng khiến anh không thể cài được cúc áo.
Biên dặn anh Quang: "Anh nói với lái xe gọi về hãng không được gọi cho xe
này". Rồi Biên ra xe và việc đầu tiên là anh dứt ngay bộ đàm để liên hệ với
trung tâm.
Đối
với các loại taxi thì Biên khá am hiểu hệ thống bộ đàm cũng như là các
tính năng khác của xe bởi vì trước đây trong nhiều vụ điều tra án ma túy anh
cũng đã nhiều lần phải đóng giả là lái xe taxi chở đối tượng đi. Việc cắt đứt hệ
thống bộ đàm là một quyết định hết sức thông minh của Nguyễn Hữu Biên, bởi có
trời mới hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra khi mà xe đang chạy lại thấy tiếng trung
tâm gọi léo nhéo...
Rồi
Biên kiểm tra xăng và thấy bình xăng còn đầy. Anh biết lái xe taxi cứ chạy một
ngày lại nghỉ một ngày và người lái xe trước khi rời xe giao cho ca sau thì phải
đổ xăng thật đầy như lúc nhận xe. Với bình xăng như vậy xe có thể chạy đến 400
cây số mà không cần phải đổ thêm. Kiểm tra xe kỹ càng, hỏi thêm người lái xe về
"bệnh tật" của xe xong, Biên cho xe tiến vào sảnh tòa nhà 9 tầng.
Lúc
này thì Trung tá Nguyễn Đức Bình, Trưởng phòng CSHS, Trung tá Nguyễn Thanh
Hùng, Phó phòng CSHS, Đại úy Nguyễn Việt Chức, Đội trưởng Đội Đặc nhiệm cùng 12
cảnh sát đặc nhiệm trang bị đầy đủ vũ khí, công cụ hỗ trợ và cả áo giáp đã tới.
Trung tá Nguyễn Thanh Hùng cùng Đại úy Nguyễn Việt Chức lặng lẽ vào trong sảnh
quan sát địa hình với mục đích tìm cách tấn công gã. Nhưng các anh thấy ngay là
với vị trí gã đang đứng thì bất cứ ai ra vào tòa nhà, gã đều thấy hết. Hơn
nữa, cầu thang nơi hắn đứng chỉ rộng có hơn một mét, cho nên khả năng tấn
công gã từ trên xuống là không thể được.
Tại
"Sở chỉ huy", Nguyễn Phúc Quang cùng Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Việt Chức
hội ý và anh thấy rằng phương án do Nguyễn Phúc Quang đưa ra là hợp lý và cũng
có thời gian kéo dài để tính toán thêm các phương án khác. Nói thì chậm nhưng
thực tế lúc đấy tất cả quá trình từ lúc đàm phán với đối tượng rồi chuẩn bị xe
chỉ diễn ra trong khoảng 15 phút. Trong lúc mọi người đang chuẩn bị xe taxi ở
làng Việt - Nhật, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh, Phó giám đốc Công an TP Hà Nội
đang làm việc với Ban Chỉ huy Công an quận Hoàn Kiếm, thì nhận được điện
của Nguyễn Phúc Quang - Trưởng Công an quận và tiếp sau đó là điện của Thiếu tướng
Phạm Chuyên.
Thiếu
tướng Phạm Chuyên lệnh cho Phó giám đốc Nguyễn Đức Nhanh trực tiếp chỉ huy cuộc
giải cứu và là người chịu trách nhiệm toàn bộ về vụ này. Còn Đại tá Đỗ Kim Tuyến,
Phó giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan điều tra thì chịu trách nhiệm thu thập toàn bộ
chứng cứ, xác minh đối tượng và có những biện pháp để ngăn ngừa việc còn có những
tên khác tham gia vào vụ bắt cóc con tin. Ông cũng muốn phải nhanh chóng xác
minh danh tính đối tượng để từ đó có thể tìm ra nguyên nhân, động cơ hành động
của gã, và có thế mới có thể tìm ra đối sách hợp lý.
=====
Qua
trao đổi điện thoại với Nguyễn Phúc Quang, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh hiểu ngay ra
tình hình và anh ra lệnh: "Trước mắt cứ đáp ứng các yêu cầu của đối tượng,
cho hắn ra khỏi thành phố. Đồng ý với phương án dùng CSHS giả làm lái xe taxi".
Rồi anh cũng lệnh cho Trưởng phòng CSHS là phải tính toán ngay đến phương án
tiêu diệt kẻ bắt cóc trên đường đi để cứu cháu bé. Đại tá Nguyễn Đức Nhanh về
ngay Phòng CSGT và đổi chiếc xe biển xanh của mình lấy một chiếc xe Mazda 626.
Vừa đổi xe xong thì anh đã nhận được điện của Nguyễn Phúc Quang thông báo là đối
tượng đã lên xe và lệnh cho lái xe đi ra hướng cầu Chương Dương, thế là Đại tá
Nguyễn Đức Nhanh bảo lái xe phóng lên cầu Chương Dương đứng chờ.
12h15'.
Tại
làng Việt - Nhật, Nguyễn Hữu Biên lái chiếc xe taxi vào cổng và mở toang cửa
sau. Còn gã thì bế cháu bé người Nhật đi từ từ ra xe trên tay vẫn cầm con dao
gí vào cổ cháu bé và gã co chân đạp gập luôn hai chiếc gương chiếu hậu rồi gã bế
cháu bé ngồi vào ghế sau.
Bà
Sugimoto Reiko được hai người dìu từ trên nhà xuống. Thấy con mình bị bắt đưa
lên ôtô, bà không kêu lên được một tiếng mà đổ vật xuống như cây bị đốn ngang gốc.
Trong
xe, gã không ngồi sau lưng lái xe mà ngồi chếch sang bên phải. Hẳn là gã
đã xem phim và tính toán được với khoảng cách này nếu lái xe là cảnh sát giả
danh thì cũng không thể quay người tấn công được gã. Gã bắt Biên chốt hết tất cả
các cửa lại nhưng lại mở hé cửa kính xuống. Rồi gã bắt Biên phải thắt dây an
toàn. Chẳng phải là gã lo gì cho tính mạng người lái xe, mà gã biết khi thắt
dây an toàn thì người lái không thể quay lại tấn công. Gã gí dao
vào cổ Biên và câu đầu tiên gã nói với Biên là: "Sao tao thấy thằng lái xe
taxi nào cũng dặt dẹo gầy gò mà mày thì béo thế? Bây giờ mày lái xe đi ra cầu
Chương Dương chạy đi Hải Phòng".
Nguyễn
Hữu Biên nói: "Anh ơi, anh bỏ con dao ra khỏi cổ em đi, em là lái xe taxi
bị họ bắt phải chở anh". Rồi Biên cho xe quay đầu đi ra cổng. Không khó
khăn lắm Biên để ý thấy Cảnh sát đặc nhiệm đã chờ sẵn trên các chiếc xe môtô
phân khối lớn và chiếc xe Zeep quen thuộc của Phòng CSHS. Nhưng vào lúc
này, ngoài đường phía trước cổng làng Việt - Nhật, nhân dân đã đứng đông nghịt.
Biên hiểu ngay là việc đã bị lộ nên anh vội vàng cho quay kính lên.
Quả
nhiên, đã có người dân reo hò: "Có hình sự lái xe rồi". May mắn cho
Biên và cả cháu bé là gã kia đang mải đổi tư thế bế cháu bé, hơn nữa nó lại
đang khóc ngằn ngặt cho nên không nghe thấy tiếng nói đó. Gã bắt Biên rẽ trái
ngay dù biết là đường một chiều Biên nói: "Anh ơi, đi ngược chiều thế này
thì cảnh sát bắt chết". Gã gầm lên: "Cứ chạy, mặc kệ cảnh sát".
Biên cho xe chạy ra đường Phan Đình Phùng rồi lên cầu Chương Dương.
Trên
xe ôtô, thỉnh thoảng hắn lại chích mũi dao vào cổ Biên và quát: "Mày
cho xe chạy nhanh nữa lên, lái xe taxi gì mà đi chậm như rùa. Sao những
lúc chúng mày tranh cướp khách thì đi nhanh thế". Rồi hắn lại với người
lên bẻ gập chiếc gương chiếu hậu để không cho Biên nhìn được phía sau.
Lúc
này các CSHS đặc nhiệm phóng ôtô đi phía sau nhưng giữ một khoảng cách để hắn
không biết là đang bị bám đuổi. Thỉnh thoảng anh em lại lái xe vượt lên nhìn
vào xe để xem thái độ hắn thế nào. Có lẽ trong lịch sử Công an Hà Nội về đấu
tranh chống tội phạm hình sự, chưa có cuộc rượt đuổi nào mà lực lượng lại đông
như thế. Ngoài những chiếc ôtô của Đại tá Nguyễn Đức Nhanh, Nguyễn Phúc Quang,
chiếc xe Zeep chở Ban Chỉ huy CSHS còn có đến 20 chiếc xe môtô của CSHS bám
theo và lực lượng là khoảng hơn 50 người. Trong đoàn đuổi theo chiếc xe còn có
2 phóng viên của Báo Nông thôn ngày nay, đó là Trần Việt Đức và Kim Trung.
Số
là trụ sở báo ở gần làng Việt - Nhật, cho nên khi thấy người dân và cảnh sát ở
đó khá đông, Trung hỏi chuyện và biết có vụ bắt cóc. Thế là anh chạy về nhà, lấy
chiếc xe Dream II rồi rủ Đức mang máy ảnh đi cùng. Trung lái
xe, còn Đức chụp ảnh. Cũng phải khá khen cho phóng viên Kim Trung là có tay nghề
chạy xe máy khá cao thủ nên mới bám được cùng chiếc xe taxi do Biên lái chạy
như điên cùng các cảnh sát. Ngồi phía sau, Trần Việt Đức kê chiếc ống kính tele
zoom tiêu cự 100-400 lên vai Trung và bấm máy.
Qua
cầu chui ở Gia Lâm, gã bắt Nguyễn Hữu Biên cho xe chạy theo hướng đi Hải Phòng.
Đoàn xe vùn vụt lao đi và tốc độ lúc này lên đến gần 100km/giờ thậm chí, có đoạn
còn chạy 120km. Cứ mỗi lần Biên giảm ga tìm cách chạy chậm để cho CSHS
bám theo thì gã lại gí dao vào cổ Biên và bắt tăng tốc.
Đến
Như Quỳnh đột nhiên gã bắt Biên dừng xe và đỗ ngay bên vệ đường. Và thế là
cả đoàn xe của công an đuổi đằng sau bất đắc dĩ phải vượt qua, và không
khó khăn lắm gã phát hiện ra là CSHS đang bám đuổi. Gã nói với Biên: "Mày
thấy không, rất nhiều công an đang đuổi theo đấy". Ngay lập tức,
Đại úy Nguyễn Việt Chức áp sát chiếc xe, và anh giơ hai tay lên trời
cốt để cho gã yên tâm hơn. Chức nói điềm tĩnh: "Chúng tôi sẽ để cho anh
đi, không ai theo anh nữa. Anh hãy giao đứa bé cho chúng tôi".
Đáp
lại lời của Chức, gã lại kề dao vào cổ cháu Tohariko và gầm lên: "Các ông
mà còn bám theo nữa, tôi sẽ giết thằng này". Rồi gã gào lên với Biên:
"Mày quay xe, đi Lạng Sơn. Chạy thật nhanh. Chúng nó đi xe máy không đuổi
kịp đâu".
Tại
TP HCM, Thiếu tướng Phạm Chuyên cũng như ngồi trên đống lửa. Ông điện thoại
liên tục để nắm tình hình, và khi biết Đại tá Nguyễn Đức Nhanh cùng Chỉ huy
Công an quận Tây Hồ, Phòng CSHS và cảnh sát đặc nhiệm đang bám theo chiếc xe chở
tên cướp cùng cháu bé và đúng lúc trời đang mưa to thì ông chợt thấy lo vì sợ...
tai nạn giao thông. Ông bảo Đại tá Nhanh điều một chiếc xe cứu thương chạy theo
đoàn, vì sợ nhỡ có chuyện không hay xảy ra.
Trời
mưa to, anh em CSHS không áo mưa, không mũ bảo hiểm và phải lao xe máy với tốc
độ có lúc lên tới gần trăm cây số. Trong xe, Biên rất hiểu tình thế bên ngoài.
Và anh rất lo rằng nếu anh em cứ phải đuổi theo với tốc độ cao thế này, tai nạn
xảy ra dễ như bỡn, vì vậy nếu có bất cứ cơ hội nào là anh cho xe chạy chậm
lại và liếc mắt nhìn qua cửa kính để tìm anh em. Có những lúc anh em đặc
nhiệm vượt lên được, kín đáo ra hiệu bảo Biên cho xe chạy từ từ. Những lúc như
thế, Biên chỉ khẽ gật đầu... Nhưng gã cũng không phải vừa. Cứ thấy xe chạy chậm
là gã lại gí dao vào cổ Biên bắt chạy nhanh hơn nữa.
=====
Tại "sở chỉ huy" của Thiếu tướng Phạm Chuyên ở TP HCM, ông ngồi
như bị thôi miên bởi 6 chiếc điện thoại đặt trước mặt và cứ vài phút thì ông lại
nhấc một máy lên gọi lúc thì cho Nguyễn Đức Nhanh, lúc thì cho Nguyễn Đức Bình,
lúc thì cho Đại tá Đỗ Kim Tuyến... Nhưng thông tin từ những người đi đuổi bắt
truyền về thì cũng chẳng có gì mới ngoài việc chiếc xe vẫn chạy như điên trên
đường.
Trong
đời làm công an của mình, chưa khi nào mà Thiếu tướng Phạm Chuyên phải đối
phó với một tình huống éo le và nhạy cảm quá mức như vậy. Cho đến giờ này, đã gần
hai tiếng trôi qua mà vẫn chưa biết được đối tượng tên là gì, quê quán ở đâu,
vì sao hắn lại liều lĩnh phạm tội như thế, và ngoài con dao hắn sử dụng thì
không biết hắn có vũ khí nóng hay không?
Mặc
dù rất tin tưởng vào những cán bộ, chiến sĩ đang tham gia vụ giải cứu, nhưng
ông vẫn vô cùng lo lắng, bởi ông quá biết những chuyện bất ngờ có thể xảy ra
ngoài ý muốn trong khi phá án. Biết ông từ sáng chưa kịp ăn gì, anh em gọi
cho ông một bát súp và một ly nước cam. Nhưng ông chẳng còn tâm trí nào mà ăn nữa.
Hàng loạt phương án giải cứu con tin được ông nghĩ đến, nhưng căn cứ vào những
gì mà Đại tá Nguyễn Đức Nhanh báo cáo, ông thấy có lẽ phương án khả thi hơn cả
là nổ súng tiêu diệt tên cướp. Ông cố xua đuổi cái ý nghĩ "phải nổ
súng" ra khỏi đầu, bởi ông quá biết những rủi ro có thể xảy ra khi phải
nổ súng.
Trên
đường đi, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh gọi điện báo cáo với Tổng cục trưởng Tổng
cục Cảnh sát Trương Hữu Quốc. Lập tức lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát điện cho Công
an Bắc Giang, Lạng Sơn đưa lực lượng ra sẵn sàng hỗ trợ Công an Hà Nội.
Đại
tá Nguyễn Đức Nhanh cũng liên tục gọi điện thoại trao đổi với các đồng
chí trong Ban Chỉ huy Phòng CSHS và Công an Tây Hồ để tính toán phương án giải
cứu con tin. Nhưng vào thời điểm này thì cũng chưa ai tìm ra được phương án xử
lý để có thể vừa bắt được tên cướp mà lại cứu được cháu bé. Hàng loạt phương án
được đặt ra nhưng tất cả đều nặng về phương án thuyết phục tên cướp.
Cũng
có những phương án đề ra đó là tạo cớ chặn xe rồi sau đó bất ngờ tấn công giải
thoát cho cháu bé. Nhưng qua quan sát của các cảnh sát đặc nhiệm đi môtô thì
tên cướp vẫn rất tỉnh táo và cảnh giác cao độ. Con dao của hắn nếu như không gí
vào cổ Nguyễn Hữu Biên để thúc anh chạy nhanh thì lại kê vào cổ cháu bé. Đến thị
xã Bắc Ninh thì đường bị tắc bởi chắn tàu. Các chiến sĩ đặc nhiệm lao lên và họ
chỉ nghe thấy tiếng cháu bé khóc ngằn ngặt vì đói sữa. Cháu bé khóc to đến nỗi
mà những người ở cách xe đến cả chục mét vẫn nghe thấy.
Tiếng
khóc của cháu bé như xé lòng cán bộ, chiến sĩ. Trưởng Công an quận Tây Hồ Nguyễn
Phúc Quang bảo một chiến sĩ công an mua ngay sữa Vinamilk bán bên đường để cho
cháu uống. Nguyễn Việt Chức và hai chiến sĩ đặc nhiệm đến bên chiếc xe. Anh giơ
hộp sữa ra và bảo tên cướp cho cháu bé uống nhưng gã cũng không nghe. Chức ra
hiệu cho gã quay cửa kính hé xuống để anh nói chuyện nhưng hắn rất cảnh giác.
Sau khi đường được khai thông gã lại hét Nguyễn Hữu Biên cho xe chạy nhanh.
![]() |
|
Tên cướp kề dao vào cháu bé ở trong ô tô.
|
Còn
trong xe, Nguyễn Hữu Biên ruột nóng như lửa đốt. Lúc ở Bắc Ninh, Nguyễn Hữu
Biên đã lừa hắn là bảo lấy cho anh chai nước rồi mở chai nước cho anh uống.
Anh hy vọng rằng chỉ cần hắn bỏ con dao ra mở chai nước là anh có thể quay người
tấn công ngay được nhưng mưu kế nhỏ này của anh cũng không thành công. Hắn
không những không mở chai nước cho anh mà còn gào lên: "Mày không cần phải
uống lúc này, lát nữa tao sẽ cho uống thoải mái". Đoàn xe vùn vụt lao đến
thị xã Bắc Giang thì lại bị tắc cầu. Phó Công an quận Tây Hồ Nguyễn Xuân Yên đến
bên chiếc xe để thuyết phục tên cướp nhưng cũng vô ích.
Lúc
này, các chiến sĩ đặc nhiệm dưới sự chỉ huy của Nguyễn Thanh Hùng và Nguyễn Việt
Chức đã tiếp cận được gần chiếc xe taxi và các anh xin nổ súng tiêu diệt tên cướp
nhưng chưa kịp hành động thì đoàn xe đã di chuyển chậm cho nên không thể nào nổ
súng được. Đại tá Nguyễn Đức Nhanh bàn với Trung tá Nguyễn Đức Bình, Trưởng
phòng CSHS là phải chọn thời điểm để nổ súng tiêu diệt tên cướp.
Cho
đến bây giờ, mặc dù 11 năm đã trôi qua nhưng khi nhắc lại vụ này, Thiếu tướng
Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an TP Hà Nội ngày nay vẫn cảm thấy ớn lạnh khi
nhắc đến việc phải chọn phương án tiêu diệt tên cướp vào thời điểm đó. Lúc ấy
trong lòng anh ngổn ngang suy nghĩ, việc bắn chết hắn thì không khó, nhưng muốn
bắn hắn thì phải bắn xuyên qua cửa kính mà không biết rằng kính xe dày mỏng đến
độ nào? Sức công phá của viên đạn có bị ảnh hưởng gì không? Khi phải phá vỡ
kính xe và rồi liệu viên đạn có bị thay đổi hướng đi sau khi xuyên qua cửa kính
hay không? Nếu như viên đạn thay đổi hướng đi tên cướp có thể bị thương nhưng
liệu viên đạn có thể gây tổn thương cho cháu bé không?
Tại
Công an tỉnh Lạng Sơn, sau khi nhận điện của đồng chí Trương Hữu Quốc - Tổng cục
trưởng Tổng cục Cảnh sát thì Phó giám đốc Chỉ huy Cảnh sát của Công an tỉnh Lạng
Sơn đã giao ngay nhiệm vụ cho Phòng CSGT tổ chức "gây ách tắc đường".
Đồng thời triển khai các phương án nhằm ngăn chặn không cho xe vượt qua biên giới.
Từ
Bắc Giang lên Lạng Sơn có những đoạn đường đang mở rất xấu, nên khi đến đoạn chạy
tốt thì tên cướp bắt Biên phải chạy tốc độ 120km/giờ. Đến khoảng gần 14h30' khi
đến thôn Cả, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn, nơi đây là một khúc cua khá gấp và
có núi ở bên đường. Tên cướp bảo Nguyễn Hữu Biên cho dừng xe, hắn bảo Biên:
"Mày bảo tất cả cảnh sát lùi lại phía sau quả núi kia, bảo chúng nó mang một
chiếc xe Win đến đây rồi tất cả cảnh sát lùi xa 500m. Các xe phải quay đầu về
hướng Hà Nội. Nếu đúng, tao sẽ giao đứa bé".
Anh
em đặc nhiệm phóng xe máy đến, Biên hạ cửa kính xuống và nói yêu cầu của
gã. Sau khi nghe báo cáo, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh cảm thấy nhẹ nhõm vì như vậy
là đã có hướng giải thoát. Một cuộc hội ý chớp nhoáng ở ngay ven đường và các
anh thống nhất chấp thuận yêu cầu của tên cướp. Mọi người đều thống nhất rằng
ngay sau khi cháu bé được an toàn thì sẽ tấn công tên cướp, và nếu vẫn chưa cảm
thấy an toàn vì biết đâu gã lại có súng, lựu đạn thì cứ "thả" cho gã
đi.
Một
tốp cảnh sát đặc nhiệm bí mật bò dưới đường thoát nước để tới gần chiếc taxi. Các
cảnh sát hình sự khác bí mật bao vây toàn bộ quả núi để phòng khi hắn trốn vào
rừng. Trong lúc đó một tốp khác thì mang chiếc xe Win đến để bên cạnh chiếc
taxi. Còn tất cả mọi người đều lùi lại phía sau khoảng 200m. Nhưng tên cướp vẫn
không đồng ý, hắn yêu cầu đoàn xe cảnh sát bám theo phải quay đầu xe về phía Hà
Nội, còn tất cả lùi lại phía sau quả núi. Một bầu không khí căng thẳng nghẹt thở
bao trùm tất cả. Mọi người chờ đợi phút tên cướp xuất hiện ở ngoài xe.
====
Trong
xe, tên cướp ngoái cổ lại nhìn và khi thấy không còn một bóng cảnh sát nào nữa
thì hắn cười gằn và nói Nguyễn Hữu Biên: "Tao đâu có ngu như thế. Bây giờ
tao mà ra khỏi xe thì sẽ bị bắn chết ngay. Mày cho xe chạy ngay, phóng thật
nhanh không để chúng đuổi kịp". Thế là trong lúc mọi người đang chờ đợi
thì chiếc xe taxi đã lao vụt đi. Gã nói với Biên: "Mày mà cho xe chạy chậm
tao giết thằng bé này". Kim đồng hồ chỉ tốc độ 80 rồi vọt lên 100km/h
nhưng hắn vẫn gầm lên: "Chạy nhanh hơn nữa". Biên van vỉ:
"Anh ơi, chạy thế này, khéo văng bánh xe ra ngoài thì chết cả đấy".
Gã nói luôn: "Mày cứ chạy đi, không chết đâu mà lo, đến chỗ nào vắng, tao sẽ
xuống".
Đúng
lúc này trời đổ mưa sầm sập. Các chiến sĩ đặc nhiệm phóng môtô đuổi theo không
mũ, không áo mưa mà đường đang sửa nên nhiều đoạn đường trơn như đổ mỡ. Nhưng
thật là may mắn, không có một chiếc xe nào của anh em bị đổ. Ngồi trong xe ôtô,
Đại tá Nguyễn Đức Nhanh lo vô cùng, anh gọi điện cho Công an Lạng Sơn và đề nghị
phải khẩn trương "tạo ra" một vụ ách tắc ở một đoạn đường đèo nào đó.
Thấy
đoàn xe vẫn cứ vun vút lao đi, Nguyễn Phúc Quang lo "dựng tóc gáy"
và anh đã nghĩ đến một tình huống là tên cướp liều mạng cho xe lao qua
phía bên kia biên giới, mà nếu hắn làm được điều đó thì tai họa sẽ là khôn lường.
Chắc chắn lực lượng Công an cửa khẩu, Bộ đội Biên phòng của cả Việt Nam và
Trung Quốc sẽ nổ súng mà người bị tiêu diệt đầu tiên không phải là tên cướp mà
đó chính là người lái xe. Công an Lạng Sơn triển khai các phương án để chặn chiếc
xe lại và cũng tính đến phương án phải tiêu diệt "thằng lái xe" trước
bởi trong quá trình nhận điện từ Tổng cục Cảnh sát thì cũng không được nói rõ
người lái xe taxi chính là cảnh sát hình sự của Công an Hà Nội đóng giả. Đã có
nhiều lúc không nhìn thấy chiếc taxi đâu nữa bởi hắn chạy quá nhanh.
Ở
vùng rừng núi, sóng điện thoại di động hay bị ngắt nên nhiều lúc sự liên lạc bị
gián đoạn và mỗi khi Thiếu tướng Phạm Chuyên bấm máy gọi, nghe thấy tiếng cô
nhân viên tổng đài thẽ thọt: "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang vùng
ngoài phủ sóng..." thì ông như muốn phát điên lên. Lúc này, ngoài nỗi lo
phải cứu được cháu bé Thiếu tướng Phạm Chuyên lại lo... tai nạn. Ông chẳng lạ
gì đoạn đường từ Bắc Giang lên Lạng Sơn. Đường tuy đang cải tạo nhưng vẫn nhiều
đèo cao, dốc đứng. Tên cướp bắt lái xe chạy liều mạng như thế và anh em đuổi
theo cũng phải liều mạng không kém... Ngộ nhỡ anh em bị tai nạn thì thật đáng
buồn.
Đại
tá Nguyễn Đức Nhanh thấy rằng, đã đến lúc phải ra tay tiêu diệt tên cướp. Bởi cứ
kéo dài tình trạng thế này, để chiếc xe lao vào thị xã Lạng Sơn mà với tốc độ
như vậy rất có thể gây tai nạn cho người đi đường. Anh ra lệnh cho Nguyễn Thanh
Hùng chuẩn bị nghe sẵn sàng tiêu diệt tên cướp khi chiếc xe dừng lại. Vì chiếc
xe taxi chạy quá nhanh nên đoàn xe đuổi theo không nhìn thấy hắn đâu và đến mỗi
khúc rẽ, mọi người lại phải để ý xem lái xe có rẽ vào đường đó hay không.
Có
lúc cảnh sát đặc nhiệm phải dừng lại hỏi người dân ven đường là có thấy chiếc
xe taxi nào màu trắng vừa chạy qua. Và khi được biết là có một chiếc như vậy vừa
đi khỏi thì mọi người lại cắm cổ đuổi theo. Trời thoắt mưa rồi thoắt tạnh. Ở
trong xe ôtô thì không có vấn để gì nhưng những cảnh sát đặc nhiệm có anh phải
cởi trần và phóng môtô đuổi theo thì quả là những người có thần kinh thép và sức
chịu đựng khủng khiếp.
Qua
điện thoại di động, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh liên lạc với Công an Lạng Sơn thì
được biết CSGT và CSHS đã "gây ra" một vụ tắc đường ở cách thị xã Lạng
Sơn hơn 50 cây số. Đại tá Nguyễn Đức Nhanh lập tức ra lệnh cho Nguyễn Thanh
Hùng thực hiện phương án tiêu diệt tên cướp.
Quả
nhiên, khi vừa qua ải Chi Lăng thì đã thấy một đoàn xe dài dằng dặc bị chặn lại.
"Thủ phạm" gây tắc đường là hai "ông" xe tải Kamaz loại
sơmi rơmoóc "đấu đầu" nhau. Hai lái xe thì "không ông nào chịu
nhường ông nào". Các CSGT chạy ngược chạy xuôi, thổi còi toe toe, nhưng nếu
tinh ý thì sẽ thấy ngay rằng họ đang đóng kịch. Một tốp CSGT của Công an Lạng
Sơn do được thông báo trước nên đã đến bên chiếc xe taxi Bông Lúa và
"hành tỏi" người lái xe là Nguyễn Hữu Biên. Nào là tại sao xe chạy
nhanh thế; nào là bắt lái xe ra để trình giấy tờ... Biên thì cứ cố thanh minh
và van xin theo "giọng" của lái xe taxi và cũng là để nhằm đánh lạc
hướng tên cướp. Nhưng khi anh em CSGT thấy tên cướp vẫn đặt dao bên cạnh cổ
cháu bé thì mọi người biết đó là việc nghiêm trọng nên đều phải lùi ra xa.
Đại
tá Nguyễn Đức Nhanh gọi Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Thanh Hùng, Nguyễn Việt Chức,
Nguyễn Phúc Quang đến: "Bây giờ phải tiêu diệt nó thôi. Ai sẽ làm việc
này?". Nguyễn Việt Chức và Nguyễn Thanh Hùng xung phong ngay. Nhìn Phó
phòng CSHS Nguyễn Thanh Hùng và Đội trưởng Đội đặc nhiệm Nguyễn Việt Chức,
Đại tá Nguyễn Đức Nhanh hoàn toàn tin tưởng bởi vì anh quá biết trình độ nghiệp
vụ cũng như khả năng chiến đấu của hai người.
Suốt
nhiều năm làm cảnh sát điều tra, và đã cùng nhau kề vai sát cánh trong một số
cuộc truy bắt tội phạm nguy hiểm, Nguyễn Đức Nhanh chưa bao giờ thấy hai
anh lùi lại phía sau. Bao giờ họ cũng là những người đầu tiên xông lên phía trước.
Mới trước đó vài tháng, Nguyễn Thanh Hùng đã dẫn đội đặc nhiệm tiêu diệt một
tên cướp ở thị xã Bắc Giang trong khi hắn có súng và có lựu đạn.
Có
thể tự hào mà nói rằng, CSHS Hà Nội không những giỏi nghề, mưu trí mà các anh
còn rất "tinh quái" trong những trận chiến đấu. Có lẽ vì thế mà rất
nhiều năm không có một CSHS nào của Công an TP Hà Nội bị thương vong trong những
trận đánh nhau với bọn tội phạm có vũ khí nóng.
=====
Giao
nhiệm vụ cho Thanh Hùng và Việt Chức tiêu diệt tên cướp. Mặc dù bên ngoài thì
nói cứng, nhưng trong lòng Đại tá Nguyễn Đức Nhanh cũng vô cùng lo lắng.
Sau
này, anh em CSHS có truyền tụng lại câu nói của Đại tá Nguyễn Đức Nhanh
và mang tính "giai thoại" lúc ấy rằng: "Nếu bắn không chết
tên cướp mà để cháu bé bị thương vong thì các anh hãy tự xử đi!". Nghe thật
đầy chất "Tam quốc diễn nghĩa" và cũng không phải là "khẩu
khí" của Nguyễn Đức Nhanh. Nhưng thật ra lúc đấy Nguyễn Đức Nhanh
nói thế này: "Đây là danh dự của Công an Hà Nội và của cả Lực lượng Công
an. Nếu để cháu bé bị thương vong thì tất cả chúng ta ở đây không còn đường trở
về đâu".
Còn
Nguyễn Thanh Hùng, sau này anh nhớ lại: "Nhận nhiệm vụ này, tôi và Chức
cũng cực kỳ lo lắng nhưng cái nỗi lo đấy nhanh chóng bị trách nhiệm tiêu diệt
tên cướp xóa đi. Trong lòng chúng tôi chỉ kịp nghĩ một điều làm sao để tiêu diệt
tên cướp càng nhanh càng tốt". Còn Nguyễn Việt Chức, đến bây giờ tuy đã
hơn chục năm trôi qua, nhưng khi nói về vụ này, anh vẫn còn cảm giác ớn lạnh sống
lưng. Trong lực lượng CSHS Hà Nội, Nguyễn Thanh Hùng và Nguyễn Việt Chức
là người nổi tiếng về tính quyết đoán và mưu mẹo trong đấu tranh với những tên
tội phạm nguy hiểm nhưng chưa khi nào các anh thấy căng thẳng thế này.
Để
tính toán được vị trí bắn một cách chính xác, Nguyễn Việt Chức quyết định
đi trinh sát lần cuối và trong lòng cũng thầm nuôi hy vọng có thể thuyết phục
được tên cướp. Chức đến bên xe, ra hiệu cho hắn quay cửa kính xuống để anh nói
chuyện... Vẫn với thái độ cực kỳ cảnh giác, gã bắt cóc cháu bé chỉ quay kính xuống
khoảng một đốt ngón tay. Với khe cửa hẹp thế này, hẳn hắn đã tính toán rằng
công an không thể thò nòng súng qua đó mà bắn.
Khẩu
P64 đã lên đạn và bật chốt an toàn để trong túi quần. Nguyễn Việt Chức đến bên
xe và để hai tay lên cửa kính. Anh ghé miệng vào khe cửa kính, nói với vẻ thoải
mái: "Này thằng em. Chúng tao chấp nhận tất cả những yêu cầu của mày. Mày
muốn đi đâu thì đi. Hoặc mày muốn gì cũng được. Nhưng mày cứ đưa cháu bé đây,
còn thích gì các anh đây cũng chiều?".
Nghe
Chức nói, gã ngần ngừ suy nghĩ giây lát rồi bất chợt gã quắc mắt lên và nói:
"Đừng hòng... Đừng hòng tao thả nó. Chúng mày cút đi!". Chức vẫn thủng
thẳng: "Đừng nóng thế. Chúng tao theo mày đến đây là cũng quá mệt rồi...
Nghe tao đi. Mà nếu mày tự giao đứa bé này thì sẽ được giảm nhẹ tội nhiều đấy".
Vừa nói, Chức vừa quan sát kỹ để chọn góc bắn. Gã ôm cháu bé bằng tay phải và
con dao cũng cầm bằng tay phải, luôn để ở vị trí gần cổ cháu. Cháu bé nằm gục
trong lòng gã và chắc là đã kiệt sức vì đói và mệt nên nó nằm thiêm thiếp.
Sau
khi quan sát kỹ, Chức về báo cáo lại vị trí tên cướp ngồi và cách hắn ôm
cháu bé. Đại tá Nguyễn Đức Nhanh yêu cầu phải bắn chéo, không được bắn thẳng và
phải bắn tiêu diệt, nghĩa là bắn thẳng vào đầu gã. Bởi nếu bắn thẳng viên đạn
có thể xuyên qua người hắn làm tổn thương cháu bé.
Về
sau này, rất nhiều người cho rằng quyết định cho nổ súng của Nguyễn Đức Nhanh
là liều lĩnh và... không cần thiết. Trước những ý kiến "phân tích" như
vậy, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh hầu như không giải thích, bởi lẽ những người nói
điều đó không hề có mặt trong cuộc truy đuổi căng thẳng đến nghẹt thở gần 150km
và quan trọng hơn là họ không phải chịu trách nhiệm gì về cuộc giải cứu cho
cháu bé. Họ cũng giống như những người xem bóng đá, tha hồ nói: "Sao không
đá thế này, sao không đá thế kia?". Nhưng nếu họ là cầu thủ, thì chưa biết
chừng, họ không dám thò chân vào quả bóng.
Quyết
định cho nổ súng tiêu diệt tên cướp đúng là có phần "liều lĩnh", bởi
lẽ nếu bắn trượt, gây thương vong cho cháu bé, thì người chịu trách nhiệm đầu
tiên là Đại tá Nguyễn Đức Nhanh chứ không phải ai khác. Không phải là người
có bản lĩnh dám làm dám chịu và tuyệt đối tin tưởng vào đồng đội thì chắc chắn
sẽ có thái độ “nửa vời” hoặc sẽ ra một quyết định “an toàn” cho mình. Có thể nói
Đại tá Nguyễn Đức Nhanh đã "đặt cả sinh mệnh chính trị của mình" vào
quyết định này.
Thanh
Hùng nói với Chức: "Ông bắn trước, tôi đằng sau yểm trợ". Chức và
Hùng đều rút khẩu P64 ra lên đạn. Súng ngắn P64 là loại súng do Tiệp Khắc sản
xuất. Súng nhỏ gọn rất đẹp nhưng tầm sát thương không lớn và đặc biệt súng có
nhược điểm là độ chính xác không cao. Từ ngày được cấp loại súng này thì cả hai
anh chưa lần nào dùng trong chiến đấu mà các anh chỉ mang đi bắn tập.
Hùng
và Chức đều khỏe mạnh, giỏi võ, các anh bắn súng dài đều rất tốt nhưng bắn súng
ngắn thì cũng chưa phải là hàng cao thủ. Nhưng với khoảng cách không đến 1m nếu
tính từ cửa kính tới tên cướp thì không thể nào bắn trượt được. Chức giấu khẩu
súng ra đằng sau lưng rồi anh thủng thẳng đi đến bên chiếc xe. Thanh Hùng đi đằng
sau Chức chỉ khoảng 2m. Trong xe, Nguyễn Hữu Biên liếc mắt thấy Chức và Hùng
đang ở phía sau, anh nói to một câu gì đó để thu hút sự chú ý của tên cướp về
phía trước rồi lén mở chốt dây an toàn.
====
Chức
tiến đến sát phía đuôi xe, Hùng đi đằng sau hai tay đẩy khẩu súng lên phía sau
gáy như thể đang ôm đầu. Chức gí sát nòng súng vào cửa kính và bóp cò. Cách đó
30m, Đại tá Nguyễn Đức Nhanh không dám nhìn lúc Chức nổ súng mà anh ngẩng mặt
nhìn lên trời. Cạch một tiếng khô khốc, viên đạn không nổ, tên cướp nghe tiếng
búa kim loại gõ hắn quay ngoắt lại và gào lên: "Chúng mày làm gì đấy?".
Nhanh như cắt, Chức hạ khẩu súng xuống và giật cơ bẩm cho viên đạn thối văng
ra.
Ở
phía sau, với một phản xạ tuyệt vời, Thanh Hùng bước lên hai bước, khẩu
súng thì giấu ở đằng sau gáy. Anh hạ xuống nhằm thẳng vào đầu tên cướp bóp cò. Nhưng
khi nòng súng vừa ngang xuống mang tai tên cướp thì chợt Thanh Hùng đổi ý, anh
không bắn vào đầu mà hạ nòng súng xuống thấp hơn một chút. Một tiếng nổ chói
tai vang lên. Và gần như ngay tức khắc, Chức cũng kịp nổ súng. Hai viên đạn đi
như chụm vào một điểm là vào cổ tên cướp và hất hắn văng nghiêng, đập đầu vào cửa
xe.
Nhanh
như cắt, Biên quay ngoắt người lại, đỡ lấy cháu bé đó cũng là lúc tên cướp đổ vật
sang một bên nhưng lưỡi dao của hắn cũng để lại một vài vết xước nhỏ trên người
cháu bé. Nguyễn Thanh Hùng giật vội cửa và bế thốc cháu bé ra ngoài. Nói thì chậm,
nhưng thực ra từ lúc nổ súng cho đến lúc mang được cháu bé ra, chỉ trong khoảng
mấy giây đồng hồ.
Sau
này Nguyễn Thanh Hùng kể lại: "Khi tôi ôm cháu bé, thấy nó ngoác mồm ra
khóc thì tôi mới biết mình... còn sống! Lúc đấy tự nhiên trong người tôi như mất
hết sức lực, tôi bế cháu bé mà phải dựa vào ôtô để khỏi ngã quị. Quả thật tôi
không hiểu được nếu như viên đạn của tôi không tiêu diệt được ngay kẻ bắt cóc
mà để bị thương cho cháu bé thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Điều
chắc chắn là những người trực tiếp tham gia cuộc giải cứu hôm đấy sẽ không còn
ai giữ được vị trí công tác của mình và lúc đó các cơ quan chức năng sẽ đặt ra
vô vàn câu hỏi: Ai ra lệnh bắn? Khi bắn các anh có tính toán được viên đạn sẽ
đi như thế nào không sau khi xuyên qua cửa kính? Trước đó các anh đã bao giờ tập
bắn như thế này chưa? v.v... Trong đời tôi đã phải nổ súng nhiều lần khi đối mặt
với những tên cướp nguy hiểm. Cũng đã có những tên cướp tôi bắn nhưng chưa chết
mà đều chỉ bị thương. Phải nổ súng tiêu diệt một đối tượng hung hãn là việc cần
thiết nhưng nếu để hắn sống được và phải chịu sự trừng phạt của pháp luật thì
cũng vẫn là tốt hơn".
Viên
đạn của Thanh Hùng bắn xuyên qua cổ tên cướp chạm vào đốt sống cổ, viên đạn
quay ngược lên và mắc lại ở hàm. Ngay sau đó, cháu bé được đưa vào Bệnh viện
huyện Đồng Mỏ và việc sơ cứu cho cháu bé được tiến hành khẩn trương.
Tại
TP HCM, Thiếu tướng Phạm Chuyên nghe Đại tá Nguyễn Đức Nhanh báo cáo là đã tiêu
diệt tên cướp, cứu được cháu bé an toàn, quân ta không ai làm sao... Ông
thốt lên: "Cậu Nhanh, cậu Quang, mấy anh em cậu khá lắm". Sau một
thoáng xúc động, ông quay sang nói với mấy anh em cùng đi: "Bảo chuẩn bị
tài liệu cho họp báo ngay. Vụ này, phải họp càng nhanh càng tốt".
Còn
tại nơi xảy ra vụ tiêu diệt tên cướp, một mặt anh em đưa cháu bé đi kiểm tra vết
thương và một mặt lo khám nghiệm hiện trường. Nguyễn Phúc Quang vào một cửa
hàng chụp ảnh gần đó mượn máy ảnh và mua phim để chụp ảnh hiện trường. Khi cháu
bé được bệnh viện ký giấy xuất viện và cháu được giao ngay cho gia đình, thì
lúc ấy, mọi người mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Công an Hà Nội vui mừng đã đành,
nhưng Công an Lạng Sơn cũng hoan hỉ không kém. Và tối hôm đó, lãnh đạo Công an
tỉnh Lạng Sơn đã tổ chức một bữa cơm thịnh soạn mừng thắng lợi của cuộc giải cứu
con tin.
Xúc
động trước chiến công của Công an Hà Nội, từ TP HCM, nhà văn Nguyễn Quang Sáng
đã cùng con trai là Nguyễn Quang Dũng bay ra Hà Nội và viết một kịch bản phim
tài liệu về cuộc giải cứu này. Nhạc sĩ Hồng Đăng cũng sáng tác bài hát
"Thành phố bình yên" tặng CBCS Công an Hà Nội.
Ba
ngày sau cuộc giải cứu, đại diện Sứ quán Nhật Bản tại Hà Nội và gia đình đã đến
cảm ơn lãnh đạo Công an TP Hà Nội và Công an quận Tây Hồ. Họ đến cảm ơn Công an
quận vào đúng lúc đơn vị đang họp Thường vụ Đảng ủy.
Sau
những lời cảm ơn chân tình và kính trọng. Ông Gugimoto, bố của cháu Tohariko đã
biếu Công an quận một món quà. Đó là một chiếc hộp được gói rất đẹp, trang nhã.
Trưởng Công an quận Nguyễn Phúc Quang xin phép mở ra cho mọi người cùng thấy -
đó là một chai rượu Lúa Mới và còn ghi nguyên giá tiền: 13.000 đồng
Nguyễn Như Phong



